|
Nhỏ kỳ khôi thật! Cô bán nhà, nhà của Cô chứ nhà gì của nhỏ mà nhỏ buồn hiu vậy kìa? Hôm nghe tin Cô bán nhà, nhỏ ngẩn ngơ mất một buổi chiều. Những năm đầu xa nhà, nhỏ đã gắn bó với Cô, với căn nhà nhỏ cuối dốc, có giàn hoa giấy xinh xinh. Căn nhà bé thôi, nhưng chứa cả một đội ngũ thật đông đúc: gần hai chục đứa con gái! Cô bảo, chỉ thích nuôi con gái thôi, dễ thương, dễ bảo. Nhưng rồi, Cô cũng nhiều phen “phát sốt” vì cái đám yêu nữ này! Ba năm cấp Ba, gia tài lớn nhất là cái tính siêng năng, chăm chỉ. Gia tài vật chất là chiếc xe đạp cà tàng Chị gái nhỏ để lại cho. Nhưng đó là quãng thời gian đáng nhớ nhất, nhỏ cảm nhận được cuộc sống tràn đầy yêu thương ngoài gia đình mình. Nơi đó, nhỏ được học những cái gọi là tri thức thực sự. Nơi đó, nhỏ được Cô dìu dắt, yêu thương. Nơi đó, nhỏ có bạn nhỏ, sát cánh & hậu thuẫn nhỏ nhiều. Nơi đó, là hình ảnh sáng sáng nhỏ và bạn nhỏ áo dài phấp phới, dắt xe lên khỏi triền dốc, cẩn thận vắt tà áo lên & đạp đến trường mỗi sáng. Nơi đó, là hình ảnh tan trường về, hai đứa mặt mày xanh xẩm vì đói, áo ướt đẫm mồ hôi vì cái nắng của Ban Mê Thuột, trông đến là thương! Nơi đó, có những chiếc giường tầng, liền kề nhau, nằm ngủ cũng thấy vui! Còn nhớ, Cô thích màu hồng, thế nên cả nhà đồng phục ra nệm màu hồng, trông phòng ngủ sáng tươi! Nơi đó, Cô cưng nhất mấy Chị lớn ở Halan, vì ai cũng ngoan, gương mẫu! Lúc nào Cô cũng bảo sắp nhỏ: “noi gương mấy chị Halan kia kìa!”, một thời tự hào! |